Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ

Posted: Thứ Năm, Ngày 11-05-2017, : 1721.

Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ, cũng bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để ta lớn lên. Và cũng để nhận ra ta đã từng là một kẻ nhẫn tâm nhưng đầy cô độc. Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ

Có những buổi sáng thật tồi tệ, hẳn như việc vừa thức dậy đã bị ném thẳng ra khỏi cuộc đời ai đó, không giải thích, không cơ hội, không luyến lưu. Ta như được thả rơi tự do từ không trung rồi rớt xuống một cách thảm hại giữa phố, không ai thân thích, không người nào quen.
 
Rồi lại cũng chỉ mình ta chập chững lần dò để tìm lại ngày xưa. Nơi chỉ còn những điều đã cũ. Nơi nụ cười không thể chạm lại và hạnh phúc không thể sát gần. Nơi mà (những) người nào đó đã rời đi và chúng ta cũng không có tư cách để thuộc về thêm lần nữa. Mọi thứ, đã hóa cũ xưa.
 
Có khi nào bạn thấy thành phố quá chật hẹp với kí ức của mình nhưng lại quá rộng lớn để gặp lại những hình dung cùng sở hữu những mảng hoài niệm to đùng với bạn chưa? Hết người lạ, rồi người quen, tất cả cứ dần rời đi như những người ngang qua nhau giữa phố. Đôi lúc còn dửng dưng đến độ, ta không được chào.
 
Bạn bè, bẵng một dạo không liên lạc đã thành bạn cũ. Tình, xoay lưng một cái đã thành người xưa. Chuyện, ngoảnh đi ngoảnh lại; người, lâu lâu mới nhớ - tất cả rồi sẽ thành ngày hôm qua. Để rồi, người đây – ta đó, có muốn cũng chẳng thể vít lại thời gian để sống lại những năm tháng ấy một lần.
 
Có một ngày, những thứ đã từng, những người đã gặp, những tình đã yêu… mọi thứ xoay ngang rồi thi nhau va đập vào thành trí nhớ. Lý trí bỗng dưng nguội lạnh và trái tim ngã ngửa giật mình. “Thì ra, chúng ta đã từng quen…”
 
Rồi cũng chỉ thế thôi, tình cờ ngược đường ngang qua nhau, những xáo trộn lại trở về, phẳng lặng, và bình yên như vốn dĩ. Người vẫn là người, và ta vẫn là ta. Chẳng ai còn là của nhau được nữa.
 
Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ, cũng bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để ta lớn lên. Và cũng để nhận ra ta đã từng là một kẻ nhẫn tâm nhưng đầy cô độc.
 
Nhớ thế, buồn thế, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi…
 
Bởi vì cũ rồi, nên chỉ đành khép lại, có cố cũng chẳng thể làm gì hơn. Mưa rơi xuống đất chẳng thể quay lại trời, nói yêu rồi cũng không thể đành lòng mà rút lại. Người đi rồi, cứ mặc người đi…
Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

Văn khấn cúng Gia Tiên mùng Một và ngày Rằm âm lịch hàng tháng tại nhà
Phim dở
Khi Chồng An Ủi Vợ Béo Và Xấu
Người Thứ 3 Không Đáng Sợ, Chỉ Sợ Vợ Chồng Không Còn Cần Nhau!
STEVE JOBS KỂ VỀ CUỘC ĐỜI VÀ CÁI CHẾT TRONG DIỄN VĂN BẤT HỦ
Sự tích và ý nghĩa Tết Nguyên Tiêu (Rằm tháng Giêng)
Tình Cũ Đã Có Vợ Vẫn Quay Lại Lấy Đi Sự Trong Trắng Của Tôi
Bản năng đàn bà
May quá..
Thực phẩm sẽ trở thành độc tố nếu bạn bảo quản sai cách
Định lý toán học 2010+
Chỉ Có Thể Là Em
Này Con Gái, Đừng Quên Chúng Ta Là Hoa Của Trời
Chúc tết hay cho người yêu 2016 lãng mạn ngọt ngào ấn tượng nhất
Bố ai giỏi hơn?
Những câu nói hay bất hủ cực ý nghĩa sâu sắc nhất về tình yêu chuẩn không cần chỉnh bằng hình ảnh
ĐƯỢC VÀ MẤT Ở ĐỜI, dũng cảm đối đầu là con đường sáng suốt
Sẽ thế nào nếu "biểu tượng thời trang" là một lão nông 85 tuổi?
Tuyệt Chiêu Đáp Trả Khi Bị Bạn Gái Chê Nghèo
Ông nọ bà kia..

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi