Bốn ngón tay

Posted: Thứ Năm, Ngày 11-05-2017, : 1069.

Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?"

***

Lúc mới sinh ra, George Campbell đã bị mù.

Khi George lên 6, một việc đã xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, George đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném một quả banh về phía George. Chợt nhớ ra, cậu bé Bill la lên: "Coi chừng! Quả banh sắp văng trúng đấy".

 

Quả banh đã đập trúng vào người George - và cuộc sống của George không còn như trước đây nữa. George không bị đau, nhưng cậu bé thực sự băn khoăn. Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?"

Mẹ George thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đã đến! Đã đến cái giờ khắc đầu tiên mà bà cần phải nói cho con trai mình biết "Con bị mù!".

Rất dịu dàng, bà cầm bàn tay của con, vừa nắm lấy từng ngón tay vừa đếm:

- Một - hai - ba -bốn - năm. các ngón tay này cũng tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay nhỏ bé này là nghe. Ngón tay xinh xắn này là sờ chạm. Ngón tay tí hon này là ngửi. Còn ngón tay bé tí này là nếm.

Ngần ngừ một lúc, bà tiếp:

- Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở các bức thông điệm lên bộ não của con.

Rồi bà gập ngón tay mà bà đặt tên là " nhìn", khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói:

- Con ạ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa trẻ khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có 4 ngón tay vậy: một - nghe, hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng được giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên, con nhé!

George đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo:

- Bây giờ con hãy để bàn tay của con trong tư thế bắt lấy trái banh.

George mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt vào quả banh và giơ lên cao.

- Giỏi, giỏi! - bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều vừa làm. Con vẫn có thể giơ cao quả banh chỉ bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên!

 

George không bao giờ quên hình ảnh "bốn ngón thay vì năm". Đối với George, đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và cứ hễ mỗi khi nhụt chí vì sự khiếm khuyết của mình, George lại nhớ đến biểu tượng này để tự động viên mình. George hiểu ra rằng mẹ cậu đã rất đúng. George vẫn có thể tạo được một cuộc sống trộn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

Ánh trăng Đà Lạt
Khi yêu hãy cho nhau những kỷ niệm đẹp, đừng để lại ký ức buồn
15 kiểu đồng nghiệp vô cùng nguy hiểm cần tránh xa
Chai sữa tắm hết date
Lý Do Đàn Ông Lo Sợ Nạn Sàm Sỡ Phụ Nữ
Đi về phía biển
Một số mẹo nhỏ giúp móc dán tường không bị bong
Sập bẫy
Tác dụng của ôtô
Hình..... bán dục
Lý Do Chính Đáng
4 lỗi sai gây nguy hiểm cho cơ thể thường gặp đối với những tập gym
Hắt Hủi Chàng Đi Xe Số Để Nhận Lời Yêu Anh Phó Phòng Lái Ô Tô Sang Và Cái Kết Bất Ngờ
LÒNG DŨNG CẢM - Truyện Trào Phúng
Tôi và nó
Quần sịp
CHUYỆN Ở ĐỜI
Ngày quốc tế phụ nữ 8/3/2016 tiếng anh google doodle đổi logo mừng ngày quốc tế phụ nữ
Chọn Một Nghề..
Những câu danh ngôn bất hủ về tình yêu bạn nên đọc một lần trong đời

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi