Giận Thì Nói Chứ Đừng Buông Tay

Posted: Thứ Ba, Ngày 09-05-2017, : 1227.

Bốn ngày rồi, bốn ngày không nói chuyện dù nửa câu, bốn ngày không nhìn nhau dù nửa con mắt. Đã được bốn ngày rồi, nó và anh… giận nhau. Tất nhiên đấy chẳng là lỗi của nó đơn giản là vì nó… nghĩ thế. Chỉ là vì nó lỡ hẹn nhắn tin đêm khuya với anh vì ngủ quên và khiến anh chờ dài cổ. Vậy đấy, mà anh hằm hực nó.

- Em có coi anh ra gì không?

- Anh nói gì vậy, chẳng hiểu?

- Đừng bướng nữa, trả lời đi. – anh quát lên.

- Không đấy! Đừng có vô cớ mà quát em thế. – nó cũng chả vừa.

- Thôi được rồi. Anh không muốn nói chuyên với em lúc này.

- Em cần à, hứ.

Anh lắc đầu bỏ đi. Anh đi để lại cái bĩu môi khó ưa của nó. Nó có sai, nhưng anh cũng phải thông cảm chứ. Nó đâu cố tình. Đã vậy còn quát vào mặt nó, đáng ghét mà. Lè! Giận thì cứ giận, không có mợ thì chợ vẫn đông.

Ngày 1.

Nói thì nói thế, nhưng nó vẫn cứ cảm thấy bực bội và khó chịu. Mới một ngày thôi mà nó đã nhớ anh đến chết. Cứ mỗi lần điện thoại có tin nhắn là nó vội vàng đọc, để rồi hụt hẫng vì không phải từ anh. Đồ con trai mà giận dai. Trước giờ có thế đâu, hay nó sai thật. Không! Chả gì sai cả, đơn giản anh là con trai và từ đó suy ra nhiều thứ chứng minh anh sai nhiều hơn nó.

Ngày 2.

Sau một đêm suy nghĩ nát óc, cuối cùng nó cũng quyết định nhắn tin cho anh:

“Sang mai qua cho di hoc!”. Cứ ngỡ là mở cửa là thấy anh đứng chờ, nhưng hôm nay… chả có ma nào. Oái! Rõ là anh muốn làm nó điên mà. Không cần nữa, nó tự đi được. Và vì anh mà nó trễ giờ học vì vừa đi vừa tức đứt mạch máu nên cứ rề rề.

Xuống căn tin trường với vẻ mặt đờ đờ. Vậy mà nhìn thấy anh từ xa là đã giả điên nói chuyện rôm rả rồi cười lăn lóc trước sự ngỡ ngàng của đám bạn. Nhưng anh không thèm nhìn lấy nó. Aish, rõ điên mà.

Chiều nay trời mưa to và một cô gái đang dắt xe trên đường với bánh xe bể một cách thảm hại cả xe lẫn người. Vụt qua, anh vụt qua nó, anh không để tâm đến nó. Tự dưng nước mưa có vị mặn.

Ngày 3.

Giờ thì nó giận anh lắm rồi, tại anh mà giờ nó đổ bệnh. Nhưng giận nhiều hơn là không thèm hỏi han nó. Nó… ghét… anh… lắm! Nó không thể nào chịu đựng nổi cái cảm giác này nữa. Bực bội đủ thứ. Bực bội anh vô tâm, bực bội nó cố chấp, bực bội căn bệnh hoành hành, bực bội cái xe cà tang, bực bội cái điện thoại, bực bội bà bán xôi cứ rao nhức cả đầu,… và bực bội một cách vô duyên như bực bội vì xôi được gọi là xôi. Nhảm nhí.

Ngày 4.

Nó quyết định rồi, phải gặp anh nói thẳng. Nó chịu không nổi nữa.

- Này! – nó gọi anh

- …- Anh có nghe không đấy?

- Em nói đi!

- Thái độ anh mấy bữa nay là sao vậy?

- Bình thường mà.

- Anh bớt trêu ngươi em đi.

- Chứ em muốn sao?

- Chả muốn gì cả.

- Ừ vậy thôi.

Hụt hẫng. Anh vô cảm đến thế sao. Khóc, nó nức nở. Anh vẫn thế, chẳng nhìn nó.

- Ừ. – nó nói to trong tiếng nấc.

Anh bỏ đi.

- Đứng lại. – nó hét lên.

- Anh ác lắm, em ghét anh. Em xin lỗi! Em sai đấy, được chưa?

Nói xong nó chạy đi. Chạy thật nhanh rồi đứng dưới gốc cây và vỡ òa. Anh hết yêu nó rồi, anh thật nhẫn tâm. Đang trách móc anh vô vàn thì một vòng tay ôm nhẹ nó. Là anh. Anh khẽ hôn nhẹ và nói nhỏ.

- Sao không nói sớm. Biết anh sắp chịu không nổi rồi không? Anh yêu em.

 

 



NỘI DUNG CÙNG CHUYÊN MỤC: "Truyện Buồn"


Có Thể Bạn Thích

Cách làm bánh Trung thu ngàn lớp kiểu Nhật độc đáo
Tổng hợp những câu châm hay nhất mọi thời đại của người nổi tiếng
13 từ và 10 bí kíp bán hàng mà dân sales nhất định phải biết
13 nguyên tắc then chốt để có một tình yêu bền vững, lâu dài
Nhớ Radio
Làm thế nào để giữ bình tĩnh khi căng thẳng, tức giận
Kinh nghiệm du lịch Tây Thiên, Thiền Viện Vĩnh Phúc
Gặp Họa Vì Tưởng Được Bạn Trai Cầu Hôn
Biết vâng lời
Những Câu Danh Ngôn Triết Lí Về Nghề Dạy Học.
Đừng rời bỏ yêu thương
Lời nói dối, trò đùa cá tháng Tư bá đạo cho ngày 1/4 thêm vui nhộn (Phần 1)
Tình thương chị em
Vợ chồng chung thủy
Ông bố cao thủ
20 ý tưởng trang trí nhà cửa độc đáo dịp Giáng sinh
Sao cứ mãi chờ đợi một tình yêu vô vọng?
Ngày mới nắng lên
Đúng rồi giống thật…
Câu chuyện đáng suy ngẫm về một bà mẹ Mỹ dạy con tính tự lập: “Xin đừng giúp con tôi!”

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi