Nhớ Radio

Posted: Thứ Bảy, Ngày 13-05-2017, : 976.

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi.  Nhớ Radio

***

Hình như chiếc radio chỉ còn lại vất vưỡng đâu đó trong ký ức của ngày xưa. Tưởng chừng đâu quên hết rồi chứ, ai ngờ, nhắc lại cũng nhơ nhớ một thời xa xăm nào đó. Một cái thời mà người ta chong đèn dầu, rồi tụ lại nằm ngửa mặt ngoài thềm nhìn sao, để mặc cho đâu đó tiếng rè rè của chiếc radio xoa dịu hai cái lỗ tai vểnh ngược. Một khúc không khí nằm khựng, rung theo âm điệu rè rè choáng hết những cái đêm.

Sực nhớ, hồi xưa nhà tôi cũng sắm được một chiếc radio cũ. Mỗi đêm, cứ thích quây quần ngoài thềm, đưa lưng cho nếp xi măng lổm chổm lỗ. Rồi treo chiếc máy trên cao để âm thanh còn phả nhè nhẹ xuống, mịn màng, êm đềm đến kì lạ: "Đây là đài tiếng nói nhân dân Phú Yên, phát thanh từ thành phố Tuy Hòa". Nghe sao gần gũi lắm, nghe sao thương lắm cái tiếng rè nhẹ pha tiếng rít của đêm. Rồi chợt ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, cả nhà ngủ luôn ngoài thềm, sáng tỉnh dậy nhìn nhau mà giật mình vì quên tắt cái radio, ...máy chạy đến hết pin.

Ngày nay, nhiều lúc cái âm thanh trong vắt của ti vi cũng khiến người ta không khỏi hoài nghi. Đương nhiên là có tiểu sảo, nên nó mới trong thế chứ, như hồi xưa, cái radio làm gì tiếng nó được như vậy? Cái rè rè âm ấm đi vào trong con người ta lúc nào không hay, một khi thiếu nó mới chợt nhận ra mình thiếu. Rồi từ từ người ta cũng quen với cái trong vắt của ti vi nhưng mà cái tiếng không trong vắt kia cũng đã một thời làm cho bao người phải chết mê chết mệt. Họ nghe radio để thấy mình trong đó, để lỡ có nghe được một câu chuyện nào đó xúc động rồi bật ra khóc ngon lành. Họ nghe radio để nghe lại cái thời hồi xửa hồi xưa, cái thời mà gia đình còn xếp lưng ngoài thềm, cái thời mà trăng sao làm bạn. Nghe radio để nhớ lại những lúc có bão, chiếc máy oang oang không dứt: gió dập cấp 7, cấp 8. Nghe để nhớ thời đó, mưa dội bẫy con đường đất, để thấy cái lũ nhỏ cởi truồng tắm mưa.

Đâu phải nghe radio là nghe thông tin hay nghe nhạc vu vơ, nghe radio để nghe lại một khúc thời gian, một khúc không gian tưởng đâu chìm mất rồi. Nghe để được về ngày xưa, về cái thời mà con người ta lầm lũi ôm chiếc radio mà ngủ quên trong tiếng ru rè rè nhỏ nhẹ.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

Bí quyết giúp bạn không còn lo bị say rượu trong những buổi nhậu nhẹt
Những mẫu váy bạn gái nên diện trong dịp 8/3
Chuyện của mùa thu
Đây là cái gì?
Lý Do Khiến 'trai Đẹp' Bị Ế
Em ngoan lắm!
Lời cầu nguyện của con vẹt
3 thời điểm vàng nên ăn sữa chua còn tốt hơn uống thuốc bổ
YÊU NHAU TRONG LẶNG THẦM
Rồi bàn tay lại đan lấy bàn tay
TAM ĐỘC
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau
Tự làm bánh dẻo nhân đậu xanh đón tết Trung thu
Chuyện về người mắc bệnh quên và bài học ý nghĩa
11 cuốn sách hay nhất Trường Kinh doanh Harvard khuyên startup nên đọc
Quy tắc 20 phút để hình thành thói quen: Mỗi ngày chỉ cần dành 20 phút và làm liên tục trong 30 ngày
Ngày Mưa Tôi Lại Thấy Chông Chênh
Những câu hỏi xuất sắc giúp ứng viên "ghi điểm" với nhà tuyển dụng
Nàng không yêu hoa tím
Tình yêu trọn đời trọn kiếp

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi