Nhớ Radio

Posted: Thứ Bảy, Ngày 13-05-2017, : 913.

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi.  Nhớ Radio

***

Hình như chiếc radio chỉ còn lại vất vưỡng đâu đó trong ký ức của ngày xưa. Tưởng chừng đâu quên hết rồi chứ, ai ngờ, nhắc lại cũng nhơ nhớ một thời xa xăm nào đó. Một cái thời mà người ta chong đèn dầu, rồi tụ lại nằm ngửa mặt ngoài thềm nhìn sao, để mặc cho đâu đó tiếng rè rè của chiếc radio xoa dịu hai cái lỗ tai vểnh ngược. Một khúc không khí nằm khựng, rung theo âm điệu rè rè choáng hết những cái đêm.

Sực nhớ, hồi xưa nhà tôi cũng sắm được một chiếc radio cũ. Mỗi đêm, cứ thích quây quần ngoài thềm, đưa lưng cho nếp xi măng lổm chổm lỗ. Rồi treo chiếc máy trên cao để âm thanh còn phả nhè nhẹ xuống, mịn màng, êm đềm đến kì lạ: "Đây là đài tiếng nói nhân dân Phú Yên, phát thanh từ thành phố Tuy Hòa". Nghe sao gần gũi lắm, nghe sao thương lắm cái tiếng rè nhẹ pha tiếng rít của đêm. Rồi chợt ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, cả nhà ngủ luôn ngoài thềm, sáng tỉnh dậy nhìn nhau mà giật mình vì quên tắt cái radio, ...máy chạy đến hết pin.

Ngày nay, nhiều lúc cái âm thanh trong vắt của ti vi cũng khiến người ta không khỏi hoài nghi. Đương nhiên là có tiểu sảo, nên nó mới trong thế chứ, như hồi xưa, cái radio làm gì tiếng nó được như vậy? Cái rè rè âm ấm đi vào trong con người ta lúc nào không hay, một khi thiếu nó mới chợt nhận ra mình thiếu. Rồi từ từ người ta cũng quen với cái trong vắt của ti vi nhưng mà cái tiếng không trong vắt kia cũng đã một thời làm cho bao người phải chết mê chết mệt. Họ nghe radio để thấy mình trong đó, để lỡ có nghe được một câu chuyện nào đó xúc động rồi bật ra khóc ngon lành. Họ nghe radio để nghe lại cái thời hồi xửa hồi xưa, cái thời mà gia đình còn xếp lưng ngoài thềm, cái thời mà trăng sao làm bạn. Nghe radio để nhớ lại những lúc có bão, chiếc máy oang oang không dứt: gió dập cấp 7, cấp 8. Nghe để nhớ thời đó, mưa dội bẫy con đường đất, để thấy cái lũ nhỏ cởi truồng tắm mưa.

Đâu phải nghe radio là nghe thông tin hay nghe nhạc vu vơ, nghe radio để nghe lại một khúc thời gian, một khúc không gian tưởng đâu chìm mất rồi. Nghe để được về ngày xưa, về cái thời mà con người ta lầm lũi ôm chiếc radio mà ngủ quên trong tiếng ru rè rè nhỏ nhẹ.

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

Chuyện Phạm Lãi không cứu được con
Đừng bao giờ phán xét người khác
25 loại thực phẩm rẻ giàu dinh dưỡng và vitamin bạn cần biết
Cô gái của mùa thu
Người Thứ Ba Bất Đắc Dĩ
Những hình ảnh hài hước độc đáo nhất thế giới trên facebook xem không nhịn được cười
Đóng oản…
Đây chính là sự khác biệt giữa người sống tích cực và tiêu cực
Sao đời không tồn tại hai từ giá như
Câu hỏi phỏng vấn hóc búa
Chỉ một ngày
Những mùa chim làm tổ
Người Đẹp Muối Mặt Trong Đám Cưới Người Yêu Cũ
Niềm vui nơi xó bếp
Chiều lỡ cỡ
Con đã hiểu
10 sự thật khắc nghiệt của cuộc sống giúp bạn trưởng thành hơn
Hình Ảnh Cho Những Câu Nói Hay Về Tình Yêu Buồn
Cô giáo dạy mầm non
Để Từ Bỏ Một Tình Cảm, Cần Rất Nhiều Cố Gắng, Đau Đớn Và Cô Đơn...

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi