Bí mật về cuộc gọi điện thoại của mẹ

Posted: Thứ Năm, Ngày 11-05-2017, : 1093.

 Sau khi cha của tôi qua đời, mẹ tôi một mực muốn ở lại quê nhà chứ không đồng ý lên thành phố sống cùng tôi. Tôi vì sợ mẹ ở một mình cô đơn lạnh lẽo nên đã mua cho mẹ một chiếc điện thoại di động để khi nào có việc gì thì gọi điện cho tôi. Mẹ tôi do dự mãi mới nhận, xem ra nhận rồi nhưng vẫn có chút miễn cưỡng. Trước khi rời quê lên thành phố, nhìn cảnh mẹ ở lại một mình trong căn nhà vắng vẻ, trong lòng tôi thật không yên tâm và xót xa.

Từ sau hôm tôi đi, mẹ tôi mặc dù có điện thoại rồi nhưng vẫn rất ít khi gọi điện cho tôi khiến tôi không khỏi lo lắng. Tôi sợ rằng bà bị bệnh lại ở một mình nên đã gọi điện thoại nhờ bác Hoa ở ngay bên cạnh trông nom hộ. Tôi cũng mấy lần về quê và đề nghị mẹ tôi sớm bán căn nhà đi để lên thành phố ở cùng tôi. Người trong thôn, hầu như ai cũng có phần ngưỡng mộ mẹ tôi vì đã sinh ra một người con hiếu thảo.

Một lần khi tôi về thăm mẹ và lại nhắc đến việc mẹ nên chuyển về ở cùng tôi. Mẹ tôi vẫn không đồng ý mà còn nói: “Mẹ ở căn nhà này mấy chục năm quen rồi. Với cả sau khi cha con mất đi mẹ thường hay nằm mơ thấy ông ấy về. Nếu mẹ lên thành phố ở với con, ngộ nhỡ cha con về lại không thấy ai thì sẽ cô đơn lạnh lẽo lắm!”

Tôi nghe xong lời mẹ nói mà nước mắt trào ra, trong lòng cảm thấy thật bùi ngùi khó tả...

Ít lâu sau tôi lại về nhà thăm mẹ, không ngờ, vừa đến nhà thì bác Hoa đã chạy sang rồi kéo tôi qua nhà bác nói có chuyện. Bác nói: “Này cháu, thầy giáo An ở trong làng muốn được sống cùng với mẹ của cháu. Bác nghĩ hai người lớn tuổi rồi ở cùng có thể chăm sóc cho nhau cũng tốt.”

Tôi biết rõ, thầy giáo An cũng đang sống cảnh cô đơn một mình bởi vì vợ của thầy mới mất năm ngoái vì bị tai nạn. Hai cô con gái của thầy lại sinh sống và làm việc ở trên tỉnh. Trong đầu tôi như nóng lên, nhưng không biết có nên nói ra việc này không. Bác Hoa lại nói: “Bác cũng đã nói bóng gió với mẹ cháu mấy lần rồi, nhưng bà ấy trong lòng vẫn chưa quên được cha cháu. Người chết thì không thể trở về, mẹ cháu tự làm khổ mình như vậy làm gì!”

Hết ngày chủ nhật, tôi cũng không dám hé miệng ra hỏi mẹ tôi về việc của thầy giáo An. Ngày hôm sau tôi lại sớm trở về thành phố làm việc.

Nhưng cũng được ít ngày, thì tôi lại nhận được điện thoại của bác Hoa, bác kể: “Mẹ của cháu trong lòng có người khác rồi, chẳng trách bà ấy không muốn sống cùng ông thầy giáo An. Người trong làng đồn là bà ấy có tình cảm với ông Thành ở cuối thôn. Tối nào mẹ cháu cũng gọi điện cho ông ấy, mà lần nào gọi cũng rất lâu...”

Tôi đã từng nghe kể về chuyện của mẹ tôi với ông Thành. Thời trẻ, hai người họ là một đôi tâm đầu ý hợp nhưng vì gia đình ngăn cản nên hai người đành chia tay nhau. Tôi nghĩ: “Vợ ông Thành cũng đã mất cách đây mấy năm, nếu bây giờ hai người có thể nối lại tình xưa thì cũng là chuyện tốt! Chỉ cần mẹ có người ở bên tâm tình cho đỡ cô đơn buồn tủi thì tôi cũng yên lòng.”

Ngẫm nghĩ mấy ngày, tôi liền về quê thăm mẹ và định bụng nói ra việc này. Nhưng không hiểu sao, cả ngày hôm ấy tôi lại vẫn không nói được ra vì nghĩ cha tôi mới mất chưa đến một năm.

Tối hôm ấy, tôi đi ngủ sớm để hôm sau còn về lại thành phố. Mẹ tôi ở phòng bên cạnh cũng tắt đèn từ sớm. Nhưng bất giác tôi mơ hồ nghe thấy một thanh âm rất nhẹ, rất nhẹ. Thế là tôi ngồi dậy và chú tâm lắng nghe, quả đúng là tiếng mẹ tôi đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Mẹ tôi nói với giọng nghẹn ngào: “Trời rét rồi, nhớ phải mặc nhiều áo ấm vào và chăm sóc tốt cho bản thân...”

Nghe được những lời này, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, bởi vì từ nay mẹ tôi đã có người làm bạn, không phải chịu cảnh đơn côi nữa rồi.

Thời gian từng phút từng phút trôi qua, mẹ tôi vẫn đang nói một cách đầy yêu thương, thi thoảng truyền đến tai tôi một tiếng nức nở. Tôi tò mò liền ghé sát tai vào tường vì muốn nghe xem mẹ tôi nói cái gì và với ai mà lâu như vậy.

Ban đêm, mọi vật yên tĩnh! Lúc này tôi đã nghe rõ từng lời mẹ tôi nói rồi. Ngay khi nghe được tiếng mẹ nói “Ông ơi!” thì trong tim tôi như thắt lại. Hóa ra là mẹ tôi dùng điện thoại gọi cho cha tôi nói chuyện và còn ân cần hỏi han, dặn dò cha…Chắc chắn là mẹ tôi đã nghĩ rằng dùng điện thoại gọi lên thiên đàng thì cha tôi sẽ nghe thấy.

Ngày hôm sau trước khi tôi rời đi, tôi nói với mẹ: “Mẹ! Sau này con sẽ về nhà nói chuyện với mẹ nhiều hơn nữa. Ban đêm, con sẽ cùng mẹ gọi vào số điện thoại trên thiên đàng kia để trò chuyện cùng cha!”

Mẹ nhìn tôi, nước mắt trào ra hai má, hai môi mím lại mà gật gật đầu...

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 



NỘI DUNG CÙNG CHUYÊN MỤC: "Cuộc Sống"


Có Thể Bạn Thích

Thật hạnh phúc em nhé
Cáo và dê con
Những câu nói ý nghĩa về cuộc sống hay nhất của người nổi tiếng
Những Câu Thành Ngữ, Tục Ngữ Hay Về Thầy Cô Giáo.
Tuyển tập những hình ảnh đẹp về tình yêu buồn nhất trên facebook
THẤT BẠI DO ĐÂU: TÍNH CÁCH HAY SỐ PHẬN
20 ý tưởng trang trí nhà cửa độc đáo dịp Giáng sinh
Lời khuyên khi vợ ngoại tình..
Biển lặng
Bạn tôi ơi
Đặt chân lên mặt trăng
Làm sao ứng phó với câu hỏi "Điểm yếu lớn nhất của bạn là gì" khi phỏng vấn?
Tuổi trẻ cô đơn
Cupcake yêu thương
Những hình ảnh đẹp về tình yêu vĩnh cửu ý nghĩa nhất từ trước tới nay
Stt buồn về tình yêu hay đầy tâm trạng cho facebook
12 bài học Marketing quý giá từ thành công của Snapchat
16 điều nên làm vào sáng thứ Hai đầu tuần để có thể làm việc hiệu quả hơn
Đây chính là 10 cách "giữ lửa" khi mất động lực làm việc của các CEO
Làm 9 điều này trong lần gặp đầu tiên với ai đó, họ sẽ không thể nào quên bạn được

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi