Một mình mãi lại thành quen

Posted: Thứ Sáu, Ngày 12-05-2017, : 1781.

Đôi khi cô đơn không phải là thiếu vắng một bóng hình, mà đơn giản chỉ là đơn độc trên cuộc đời này đã là một thói quen. Một mình mãi lại thành quen

***

Khi mỗi ngày nghỉ thức dậy đã giữa trưa và việc vắt tay lên trán nghĩ ra điều gì đó để làm cho chóng vánh trôi qua những ngày nghỉ đó. Cái cảm giác thấy ngày dài lê thê khi chỉ mới mở mắt thức dậy thật khó tả quá...

 

Khi nấu những bữa ăn thật ngon nhưng chỉ cho một người, khi chẳng còn hứng thú bày biện để nấu ăn hoặc giả nấu ra những thứ ngon nhất thì miệng đã chẳng còn buồn ăn. Ăn cũng không phải là thưởng thức, chỉ là một thói quen buộc phải làm hàng ngày thôi nhưng ..... phải là một quán quen phải là một góc bàn quen, quen đến nỗi chỉ cần đặt chân trước ngõ quán người chủ đã biết nên chuẩn bị món ăn nào dọn lên. Một món ăn gọi đi gọi lại hàng ngày đến nỗi xót xa cho vị giác không phải để thưởng thức nữa rồi.

Khi cảm thấy cuộc sống vô vị, cũng cố gắng tìm một thú vui để bắt kịp với cuộc sống này. Ăn vận thật tươm tất đến rạp phim nhưng khi mỉm cười với thu ngân luôn luôn chỉ mua một vé và nếu có thể thì nhất định là một chỗ ngồi cố định. Và luôn là người vào rạp đầu tiên và cũng là người rời rạp cuối cùng. Vì sao ư? Vì để nhìn mọi người dần lấp kín các ghế và từ từ thưa dần sau mỗi buổi chiếu. Cũng muốn khóc thổn thức theo những phân cảnh bi ai những chùng lòng lại nghĩ rằng " cuộc sống của mình chưa đủ cằn cỗi hay sao còn tiếc thương cho cảnh phim". Đáng thương quá, gọi là đi tìm niềm vui nhưng lại thấy cảnh thực còn buồn hơn cả cảnh phim .

Khi đi qua những ngày gió lạnh, những ngày ốm rũ rượi mới thấy thương sao cho cái cảnh một mình sống tạm bợ. Nồi cháo hâm đi hâm lại hâm đến lúc chẳng buồn hâm nóng mà ăn. Dẫu biết sống là cố gắng từng ngày nhưng cảm thấy lúc đau ốm chẳng còn muốn cố gắng nữa cứ muốn buông tay để đến đâu thì đến. Nhưng mà ....sợ rằng nhỡ buông thật lại không còn ai khóc thương cho thân phận này thì còn gì thương tâm hơn. Thà cố gắng để mình lại thương mình.

Sống giữa thành phố xa lạ, đã đi qua hết thảy các ngã đường lớn nhỏ. Tưởng như thành phố nhỏ quá, nhỏ như nằm trong bàn tay này nhưng vẫn có lúc bị lạc.....Lạc tiếng lòng nỉ non tìm một ai đó chung cùng , lạc bước với dòng người ngược lối, lạc lối về giữa ngày buồn miên man .

Một mình mãi lại thành quen ........................

 

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm

 

 




Có Thể Bạn Thích

Bí quyết làm đẹp da từ góc độ khoa học
Bài văn khấn cúng Tết Nguyên Tiêu - rằm tháng Giêng
Bao lâu rồi em nhỉ?
Cách làm móc khóa hình mũ cói đáng yêu tặng bạn thân ngày 20 – 10
Chối đến cùng
Thằng Bờm thời nay
Người đàn ông hào phóng
Không Thể Qua Mắt Bố
Những câu stt hay nhất trên facebook về cuộc sống buồn tâm trạng nhất 2015
MỘT NGÀY CÓ NẮNG
Biết thế nào là sướng ở cuộc đời này
Vì sao ly dị???
7 kỳ quan tuyệt đẹp trên thế giới có thể bạn chưa từng biết đến
Áo ấm cho người thương
HÃY YÊU TỪ NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ
Những thực phẩm gây hại cho não, các sĩ tử nên tránh xa
Khóc cho người yêu thương
Em hãy tin đi
Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
Trót Yêu Trai Già, Tôi Khốn Khó Với Trai Trẻ

Trang Mọi Người Quan Tâm


Chat Chat với chúng tôi